trần gian bỏ lại

49 ngày. Mẹ đi… trần gian bỏ lại. Mẹ đâu biết rằng con cũng không còn cần thiết nó nữa. con lại tìm về phòng cấp cứu nơi Mẹ nằm,tất cả đều là bệnh nhân… Continue reading

Tây Phương Cực Lạc đó là quê hương

có thật không Bố? có thật không? có thật không Mẹ đã đi rồi? thật không? có thật không… con không ngừng tự hỏi người, hỏi mình rằng di ảnh kia, bát hương… Continue reading

tự-do trong điều mình chọn

cách duy nhất để quên những phiền muộn sớm sẽ trở thành vũng lầy u mê là gieo mình vào công việc. không còn nhiều thứ để làm ngoài những giờ được mời… Continue reading

một cuộc đời chỉ có thế thôi sao?!

chia sẻ với Nguyễn Quang Nhật, người bạn nhỏ đáng yêu của tôi! cứ ngỡ là lòng đã yên khi gấp lại trang sách đời vỡ vụn hôm-qua để mà từ đó xây… Continue reading

cho rồi cũng như chưa

chuyến đi bệnh viện ung bướu sài-gòn lần này để lại trong lòng tôi cảm giác nhiều thứ đối trọng không sao giải toả nổi. đối trọng với những trung khu, quán xá… Continue reading

lại (thêm) một năm nữa

Tết đang đến trong mong chờ có phần chậm rãi do sự trễ nải so với những năm qua. mọi người đang chờ du xuân, chờ những ngày nghỉ ngơi giải trí, chờ… Continue reading

đã đến rồi thì thôi đừng vội

“eh tụi mày, khi bọn mình lên lớp 9 là thằng Nhật nó bị chết rồi đó“ thật thế sao? bằng cách nào mà cái-chết đã trở thành điều mà cả trẻ con… Continue reading

thế là cũng đủ nhớ lâu lắm rồi

nhận được tin Trâm báo Phi vừa ra đi đêm qua. thế thì ổn rồi Phi ạ, không phải ở yên một chỗ để đời sống lún đi trong vùng sâu lũng thấp, không phải cảm… Continue reading

hòn đá (nếu) không ném đi

dịch sởi (và hậu quả gây tử vong không kiểm soát được) đã gần như hợp thức hóa cho hành vi ném đá, chỉ trích, chửi bới, lăng mạ và thậm chí một số… Continue reading